XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Đơn Giản Vì Anh Yêu Em


Phan_16

... hãy dừng lại... con xin Người... hãy cho thời gian ngừng lại... tại khoảnh khắc này... tại khoảnh khắc này.... để cô ấy bên cạnh con... để cô ấy luôn ở bên cạnh con...

"thánh thần ơi... hãy cho con được ở bên cạnh người này thêm 1 chút nữa... chỉ 1 chút nữa thôi..."

Trên con đường dài, 2 người bước đi bên nhau. Ánh nắng hiu hắt của 1 buổi chiều lạnh lẽo khiến không khí ngày càng thêm ảm đạm...

Kid đứng trước cánh cổng, hít 1 hơi thật dài, rồi ấn chuông, tay còn lại đang nắm chặt lấy bàn tay của Candy. Sakura chạy ùa ra, khuôn mặt nở 1 nụ cười tươi tắn, gọi to:

_ Anh Kid!!!!!!!!! Cả Candy nữa!!!!!!!!!!!!

_ Con nhóc này! Làm gì mà ghê thế? _ trong lúc Sakura đang loay hoay mở cổng, Kid mắng.

_ anh thật là... tại mừng quá mà!!!!!!!_ Sakura chu môi lên cãi lại._ người ta đã chào đón rồi còn mắng người ta!!!!!! 2 người vào đi nào!!!!!!

Sakura đẩy cánh cổng ra, rồi nhảy lại ôm chầm lấy Candy:

_ mình nhớ Candy ghê gớm luôn!!!!!!!!!

_ Ừ!!!!_ Candy mỉm cười_ mình cũng nhớ cậu lắm!

_ thôi, nhóc có định để cho Candy vào không thì bảo?_ Kid cười, mắng Sakura thêm 1 lần nữa.

_ Cái anh này rõ buồn cười!!!!! Em với Candy làm gì thì kệ bọn em!!!!!! Anh việc gì mà phải giám sát người ta thế!!!!!!! _ Sakura quay đầu cãi lại_ anh làm như để em và Candy với nhau thì em sẽ ăn thịt cô ấy không bằng ấy!!!!!

_ Thì tại vì..._ Kid lúng túng xoa xoa chóp mũi.

Sakura cảm thấy có gì đó không thuận lắm nên nhìn xuống!!!!!!!!

_ Ha!!!!! Hóa ra là vì anh không chịu buông tay Candy ra à???? Trời ơi là trời!!!!!!!!! Độc chiếm cũng vừa vừa thôi chứ!!!!! định không cho người ta thở nữa à?_ SaKura nói ầm ĩ cả lên bằng cái giọng... rất là... vui vẻ!!!!!? >.<

_ cái con nhỏ này thật là..._ Kid ngượng nghịu quát Sakura_ đi vào mau đi!!!!

_ ừ! Biết rồi!!!!!!! được chưa? hỡi ông anh khó tính của tôi ơi?_ Sakura nói bông đùa.

_ này !! Vừa phải thôi nghe chưa!!_ Kid búng vào trán Sakura 1 cái rõ kêu.

_ Á!!!!!!!!! Anh ác vừa thôi!!!!!!! Đau con người ta!!_ Sakura nhăn mặt, tay xoa xoa vết đỏ trên trán.

_ Biết đau thì sau này đừng có nói linh tinh!!!_ Kid nhíu mày_ mà mẹ có ở nhà không?

_ Uhm!! CÓ!!!!!! Cả ba nữa!!!!!_ Sakura nháy mắt.

_ Hả? Ba cũng có ở nhà à??_ Kid nhìn Sakura đầy nghi ngờ_ đừng nói là do nhóc bép xép chuyện của anh nên ba mới về đó nhé.

_ Làm gì có chuyện đó chứ?_ Sakura mở to đôi mắt ra, nói bằng cái giọng ngây thơ vô( số ) tội._ nào, 2 người vào nhà ngay đi!

_ Hờ!! nhóc nhớ mặt anh đó!_ Kid lừ mắt nhìn Sakura 1 cái thật sắc bén rồi kéo Candy bước vào nhà.

_ Mặt của anh thì em nhìn đến phán ngán rồi! Việc gì phải nhớ!_ Sakura lè lưỡi, giật lấy cổ tay Candy.

Kid nhìn Sakura tóe lửa, rồi đành hạ hỏa, mặc kệ nhỏ em đáng ghét , tại Kid chẳng muốn dọa nạt Sakura thêm câu nào nữa trước mặt Candy.

Kid bước vào trước, Sakura kéo tay Candy theo sau. Trên miệng Sakura nở 1 nụ cười đắc thắng. ___________________________________

_ Ôi Kid!!!!! Cuối cùng con cũng về rồi!!_ 1 người phụ nữ xinh đẹp với nét dịu dàng phương Đông đặc trưng khẽ thốt lên khi thấy Kid._ con có biết mẹ lo cho con lắm không hả?

_ chào mẹ!_ Kid mỉm cười, dang rộng tay ôm lấy người mẹ thân yêu của mình._ Mẹ khỏe không ạ?

_ Hừm! Tôi bị làm lơ kìa!_ Người đàn ông đứng tuổi đang ngồi trên ghế, cầm tờ báo trong tay, nhâm nhi tách cà phê , nói 1 câu bóng gió.

_ Con chào ba!_ Kid quay lại, cúi đầu lễ phép.

_ Uh!! Sang Nhật rồi quên luôn cả đường về nhà ấy nhỉ?_ Ba Kid châm chọc.

_ Anh hay thật đấy!_ Kid chưa kịp có phản ứng gì thì mẹ Kid đã vội trách_ con nó về là may lắm rồi! Anh đã không mừng lại còn...

_ Không sao đâu mà mẹ!_ Kid cười _ Ba chỉ đùa thôi mà!

_ Ừ! 2 cha con các người lúc nào chả thế!_ Bà tỏ vẻ giận dỗi...

_ Thôi mà! Em đừng có giận dỗi thế chứ?_ Ba Kid nhìn âu yếm.

_ Eo ơi! Ba mẹ thôi đi! Nhà có khách mà ba mẹ cứ cãi yêu với nhau thế đấy!_ Sakura xen vào.

_ Khách? _ Mẹ Kid tỏ vẻ ngạc nhiên.

_ Ai thế?_ Còn ba Kid thì khẽ nhíu mày 1 cái.

_ Mọi người mặt tươi lên cái coi nào!_ Sakura nháy mắt_ xin giới thiệu với cả nhà... đây là...._ Sakura đưa tay ra, điệu bộ vô cùng trịnh trọng_ UHM!!!UHM!!!!!

Sakura đang chuẩn bị nói tiếp thì Kid đã lấy tay bịt miệng cô lại. Sakura tức giận vùng vẫy cố gỡ ra bằng mọi cách nhưng vẫn không thể thoát ra được. Mặt Kid đỏ bừng, thấy nhỏ em nhìn mình đầy oán hận, Kid đành làm lơ, liếc sang chỗ khác. Có vẻ như Kid không muốn ba mẹ biết được sự thật, chắc bởi vì Kid nghĩ Candy có thể sẽ khó chịu khi Kid giói thiệu cô với ba mẹ mà không nói trước. Thật sự lúc này Kid vô cùng lúng túng, không biết phải giải thích thế nào về hành động của mình.

_ Con chào 2 bác! _ Candy bước vào, cúi đầu chào vô cùng lịch sự._ Con là Lanayi Liuyashi. Là... bạn gái của Kid ạ!_ mỉm cười.

Cả 2 người_ ba và mẹ Kid đều có vẻ sửng sốt không nói nên lời. Ngoài việc ngạc nhiên vì việc Kid đưa người yêu về giới thiệu, ba mẹ Kid còn có vẻ không được bình thường, khóe mi mẹ Kid hơi ươn ướt, mắt đỏ hoe, còn ba Kid thì trâm ngâm hẳn... Kid và Sakura thật sự không hiểu nổi! Đáng lẽ ba mẹ phải chào đón Candy rất nồng nhiệt mới đúng, tại sao bầu không khí bỗng dưng chùn xuống thế này? Có vẻ như Candy cũng cảm nhận được sự bất thường ấy, nên không để cho Kid hay Sakura nói gì, Candy đã mở lời:

_ 2 bác có gì không vừa lòng với con ạ?

_ Không!! bác xin lỗi! _ Mẹ Kid như chợt tỉnh, vội vàng trả lời_ con ngồi xuống đi!!

_ Vâng!_ Candy khẽ gật đầu.

Bà nhìn Candy đầy tình cảm , hỏi bằng chất giọng nhỏ nhẹ vốn có của mình:

_ Con có vẻ sõi tiếng Nhật nhỉ? Con ở Nhật à?

_ Vâng, chừng 10 năm rồi ạ! Ngày trước... con cũng ở New York, và ở gần đây ạ!_ Candy ngập ngừng.

_ Ừ! Ta thấy con giống người phương Tây hơn! Nên ta thấy lạ.

_ Bởi vì, mẹ con là người Nhật!_ Candy giải thích.

_ Vậy à?_ Bà ngập ngừng_ Ta nghĩ là không nên hỏi câu hỏi riêng tư thế này nhưng mà mẹ con tên là gì thế?

_ Mẹ con? _ Candy thấy khó hiểu nhưng vẫn trả lời_ Mẹ con tên là Kyo ...Yashi!!

_ thế ư?_ giọng bà run run, có vẻ như càng ngày bà càng không tin nổi vào tai mình.

_ Thế ba mẹ con bây giờ ở đâu?_ Ba Kid lên tiếng, ông cũng có vẻ hoang mang khi nghe thấy tên mẹ Candy.

_ Ba!!_ Kid bàng hoàng khi nghe ba mình hỏi câu đó.

Sự thực là, câu đó chẳng có ý gì cả, nhưng nhắc đến ba mẹ Candy tức là động vào nỗi đau của Candy, Kid không muốn! Không muốn điều này 1 chút nào! Kid lo sợ... nếu như vì câu hỏi này mà Candy bị tổn thương... nếu vì câu hỏi này mà Candy sẽ ngày càng rời xa anh hơn thì...

_ Uhm... ba mẹ của con...._ Candy nuốt nước bọt, mắt nhắm nghiền lại_ ba mẹ con đều qua đời rồi ạ!

Tim Kid nhói đau thêm 1 lần nữa! Nhìn Candy đang khổ sở nhớ lại quá khứ, lòng anh đau buốt!! Đừng để cô phải đau buồn, đừng để cô bị tổn thương! Hãy mãi nở nụ cười hạnh phúc, hỡi Candy yêu dấu của anh... đừng bao giờ khiến đôi mắt Candy vương vấn nỗi đau nào...

_ Sao cơ??_ Ba Kid trừng mắt nhìn, cảm thấy 2 mạch máu bên thái dương đang co giật dữ dội!

_ Ôi Không!!!!!!!_ Mẹ Kid loạng choạng suýt ngã xuống! Bà kêu lên 1 tiếng thảm thiết!!_ Tại sao lại có chuyện như thế cơ chứ??_ bà đau đớn nhìn Candy.

_ Con..._ Candy vô cùng ngạc nhiên trước thái độ của ba mẹ Kid_ 2 người biết mẹ con?_ Candy khẽ hỏi, trong lòng tràn đầy nghi vấn.

_ Tại sao lại như thế hở con??_ Mẹ Kid có vẻ không nghe thấy những gì Candy hỏi, bà sốc nặng, đôi mắt đỏ hoe, hỏi lại Candy với giọng nói nghẹn ngào_... tại sao lại có chuyện như thế được cơ chứ?

_ Em bình tĩnh lại đi!!_ Ba Kid ôm mẹ Kid vào lòng_ Mọi chuyện là sự thật sao?_ Ông nhìn Candy, bề ngoài trông ông rất bình tĩnh nhưng có vẻ như sự thật bên trong thì lòng ông đang xáo động, rối như tơ vò, không tin nổi vào tai mình!

_ 2 người biết mẹ con?_ Candy lại khẽ khàng hỏi, không vội vàng trả lời câu hỏi của 2 người.

_ Ừ!_ Ba Kid vỗ vỗ vào vai mẹ Kid rồi buông ra, để bà ngồi lên chiếc ghế . Rồi ngồi xuống bên cạnh bà, tay vẫn đang giữ lấy bờ vai bà thật chặt. Đôi mắt bà càng ngày càng đỏ hoe, nước mắt lưng tròng. Có vẻ như bà là 1 người rất nhạy cảm.

_ Chúng ta... đều là bạn thanh mai trúc mã của mẹ con!_ Mẹ Kid dần lấy lại được bình tĩnh, nghẹn ngào nấc lên thành tiếng_ Ta và mẹ con... thân nhau hơn cả ruột thịt! Như 2 chị em!! Luôn bên cạnh nhau hơn cả hình với bóng!

_ Ừ! Ba con là Iric Johnson?_ Ba Kid gật đầu tán đồng, rồi hỏi_ Nếu như đúng thế thì chúng ta cũng biết ba con nữa!

_ Vâng! đúng thế ạ!_ Giọng Candy run run, không biết đã bao lâu rồi tên ba cô không hề được nhắc đến, trong lòng Candy trào dâng 1 cảm xúc khó tả.

_ 2 người ấy... tại sao...?_ Ba Kid cố ý lấp lửng câu như thế, ông không hề muốn nhắc đến từ ấy 1 chút nào..._ Và... khi nào?

Nhưng Candy đã hiểu... Candy cũng hiểu ông đang tránh nhắc lại chuyện đó để không làm tổn thương cô... quả nhiên... người này cũng dịu dàng như Kid vậy...

_ ... 10 năm trước..._ Candy mỉm cười chua chát_ ... tai nạn xe cộ..._ Candy nói như rít qua 2 hàm răng,trong đó ẩn chứa sự hận thù, giọng đầy mỉa mai câu nói vừa được thốt ra từ miệng cô!!!

_ Vậy... lẽ nào... 10 năm qua... lúc ấy con chỉ mới có...??_ Mẹ Kid ngạc nhiên không thể nói tiếp!

_ 5 tuổi ạ!_ Candy khẽ nở 1 nụ cười, nụ cười nhạt nhòa khiến Kid đau đớn!!

_ Ôi! Trời ơi!! Làm sao con có thể..._ Mẹ Kid nhìn Candy sững sờ...

Ba Kid cũng thế!! Cả 2 người đều không thể ngờ được!!!! 1 cô bé đã sống như thế nào trong khoảng thời gian đó? 1 cô bé đã làm cách nào mà có thể vượt qua nỗi đau ấy? Khi mà rõ ràng là cô bé nhớ tất cả những gì xảy ra!!!

Sakura không thể tin nổi!!!!!!! Làm sao 1 người như Candy, 1 người có cơ thể mong manh như cô lại có thể vượt quá những nỗi đau như thế cơ chứ??

Liệu mấy ai có thể thoát khỏi sự tuyệt vọng ấy? Liệu có mấy ai làm được như Candy?

Sakura nhìn Candy đầy cảm phục, nhưng cô mãi mãi không biết được rằng,Candy không hề thoát ra khỏi cơn ác mộng ấy, không những không thoát ra, mà Candy còn để bản thân đắm chìm trong nỗi tuyệt vọng ấy.... còn thứ níu giữ cô, cho đến bây giờ vẫn chỉ là thù hận... và cái ngày thù hận ấy được trả... phải chăng Candy cũng chẳng còn lí do gì để tiếp tục cuộc đời... và rồi cô sẽ buông tay... sẽ biến mất khỏi thế gian này?

Kid buồn bã nhìn Candy... cô vẫn luôn bị ám ảnh bởi những kí ức xa xưa... vẫn luôn như thế... còn anh... ở bên cô mà bất lực đứng nhìn... bên cô mà chẳng thể làm gì cho cô... Anh ích kỷ níu giữ cô bên mình, cố gắng nghĩ cô là của mình... nhưng rốt cuộc thì cô là của ai? có phải là của anh hay không? Hay cô chỉ là 1 người không thuộc về anh, xuất hiện đủ để lấy mất toàn bộ trái tim anh... rồi sẽ ra đi... hạnh phúc bên người khác... để anh lại với cơ thể trống rỗng, còn linh hồn anh... đã theo cô xa anh mãi mãi... suốt cuộc đời... anh sẽ sống với hình bóng của cô... như thế chăng?

Không có gì tồn tại mãi mãi... tình yêu cũng thế... tất cả chỉ là vòng quay của bánh xe định mệnh... tất cả đều chỉ là trò đùa cay nghiệt, nhẫn tâm, đầy độc ác của số phận... tiếp Candy và mẹ Kid ngồi nói chuyện thật lâu... thật lâu... Candy biết thêm rất nhiều điều về ba mẹ... họ quả nhiên đều là những con người tuyệt vời...rất tuyệt vời... Hóa ra, ba Candy là người thành lập ra Iric club ( câu lạc bộ nổi tiếng của Xbest về âm nhạc!) . Tên của ba Candy đã được lấy làm tên câu lạc bộ. Mẹ Candy cũng là 1 người rất tài giỏi. Là Hội trưởng của Xbest trong suốt 10 năm, sau khi ba Candy xuất hiện thì lần đầu tiên trong lịch sử học viện Xbest, có 2 Hội trưởng song hành làm việc! Họ là truyền thuyết nổi tiếng bậc nhất của Xbest ngày xưa! Có lẽ bây giờ, tên của họ vẫn được lưu giữ 1 cách trang trọng trong phòng truyền thống!

Candy thật sự cảm thấy thoải mái. Cảm giác ấm áp đầy tình thương này... Hình như Candy đã quên mất từ lâu lắm rồi. Mẹ Kid rất dịu hiền, cái dịu dàng của người Á Đông chính thống. .. Rất giống mẹ của Candy... tuy rằng tính cách của mẹ Candy mà nói... có phần mạnh mẽ, quyết đoán, sắc bén hơn rất nhiều, nhưng cái cảm giác dịu dàng từ 2 người thì thật giống nhau... Candy chợt nhận ra... mình đang rất nhớ mẹ... đang rất nhớ cái không khí ấm cúng gia đình này... hạnh phúc... tại sao cô không được hạnh phúc như những người khác? Tại sao lại cho cô tất cả những gì người ta ao ước : sắc đẹp, trí tuệ, tiền bạc.. mà lại nỡ tước đi niềm hạnh phúc ấm áp gia đình... nếu như đó là cái giá phải trả... thì cô thà là 1 người bình thường như bao người khác... chỉ cần có ba mẹ... chỉ cần cái không khí ấm áp tình thương yêu thế này... cô chỉ cần thế... chỉ cần như thế ... như thế thôi là đủ mãn nguyện ... nhưng... thật đau đớn biết bao!! cuộc đời cô... số mệnh của cô vốn đã được định đoạt... định mệnh ngang trái... 1 số phận tàn nhẫn... và cái cay đắng ấy... là 1 phần của cô... không thể nào thay đổi được...

"Quá khứ chỉ có một, nhưng tương lai thì luôn luôn có thể thay đổi"

Sakura mè nheo mãi, cuối cùng Candy nằm ngủ cùng với Sakura. Candy im lặng không nói gì, Sakura cũng thế... có vẻ như trong đầu Sakura cũng vô cùng rối loạn... quá khứ của Candy... đau đớn như thế... thật sự khiến cô không thể tưởng tượng nổi... phải chăng... thời gian ấy... thời gian cô không thể tin nổi rằng anh trai của mình lại bỏ mặc lời nói của mình và chạy đi... cái khoảnh khắc cô căm ghét đứa con gái đã khiến người anh trai thương yêu nhất của mình bỏ mặc mình đến tận xương tủy... cũng là thời gian Candy phải trải qua tất cả những gì bất hạnh nhất? Và cô... người đã ghét cay ghét đắng Candy hơn 10 năm... tự hỏi... thời gian ấy... Candy đã sống như thế nào? Sakura cảm giác tội lỗi... bởi cô đã từng nguyền rủa Candy... từng nguyền rủa người con gái khiến Kid ngày đêm thương nhớ, kiếm tìm trong vô vọng... chờ mong một bóng hình ...người con gái khiến Kid thay đổi...

... có vẻ như cô không thể bằng 1 góc nhỏ của Candy... đau đớn đến thế mà Candy vẫn cố gắng sống tiếp được, đối diện với quá khứ... vậy mà cô... chỉ vì cãi vã với Kang Hae... đã vội vàng trốn chạy tất cả... thật là xấu hổ...Sakura quay đầu lại nhìn Candy... Candy chắc chắn sẽ là người duy nhất cô chấp nhận... là người duy nhất được cô cho phép dành lấy tình yêu của anh trai ...

... là người duy nhất...

Candy khẽ kéo cái chăn lên, dụi đầu vào chiếc gối mềm mại...sự ấm áp từ cơ thể Sakura sát bên tỏa ra khiến Candy cảm thấy dễ chịu...Im lặng kéo dài... khác hẳn với phong cách của Sakura... Candy thấy kì lạ... chắc Sakura đang suy nghĩ điều gì đó dữ lắm... và Candy muốn chia sẻ cùng... hít 1 hơi thật sâu,quay người lại. Candy lên tiếng:

_ Sakura này...

_ Hả?_ Sakura giật mình, xoay người đối diện Candy. Có vẻ như tiếng nói của Candy đã kéo cô trở về thực tại._ có chuyện gì à?_ Sakura có vẻ hoảng hốt.

_ Không..._ Candy chậm rãi..._ Nhưng mình thấy... cậu có chuyện gì đó khó nói thì phải...

_ À.. ờ... cũng không có gì đâu mà..._ Sakura nuốt nước bọt_... chỉ là mình...

_ Nếu cậu cảm thấy không muốn nói thì thôi... mình cũng không ép..._ Candy mở lời khi thấy Sakura có vẻ lúng túng_ mình chỉ muốn cậu chia sẻ thôi...

_ Ừ! Mình biết mà!!_ Sakura tỏ ra lúng túng_ thực ra... mình chỉ cảm thấy quá bất ngờ thôi... về quá khứ của cậu...

Mặt Candy trong thoáng chốc bỗng dưng tối sầm lại. Sakura chợt thấy hối hận vô cùng. Nhưng rồi Candy khẽ nở 1 nụ cười, khuôn mặt lại thản nhiên như mọi ngày khiến Sakura ngỡ rằng lúc đó cô đã bị ảo giác:

_ Ừ! Có gì đâu chứ! chuyện đó bình thường mà!_ 2 chữ " bình thường" thốt ra từ cổ họng Candy 1 cách vô cùng khó khăn.

_ không bình thường chút nào hết!!!!_ Sakura lập tức phủ định khiến Candy thực sự bất ngờ. _ Đó hoàn toàn không phải chuyện bình thường!! Cậu biết rõ mà!! Đừng có tỏ ra tất cả chỉ là 1 chuyện nhỏ không đáng nói như thế!! Cậu buồn thì cứ bảo là cậu buồn!! Cậu giận dữ thì cứ tỏ ra là cậu đang giận dữ!!! cậu muốn khóc thì cứ khóc đi!!!!! Sao cậu cứ sống bằng cái mặt nạ vô cảm thế chứ!!!!!!!!!!_ Sakura bật dậy, quát lên. Cô cũng không hiểu sao bỗng dưng mình lại nổi giận 1 cách vô cớ thế này nữa!!!!! Nhưng cô không thể ngăn nổi cơn tức giận đang trào dâng trong lòng mình!

Candy luôn tỏ ra hững hờ với tất cả mọi việc, che giấu mọi cảm xúc như thế chẳng phải là quá đau khổ hay sao??????? Candy như vậy khiến Sakura cảm thấy bản thân mình thật quá nhỏ bé! Quá yếu đuối!!!! Quá tầm thường!! Cô cảm thấy chán ghét bản thân mình. Nhưng rõ ràng là... sống như cô vẫn hơn... sống thật với cảm xúc của riêng mình sẽ dễ dàng hơn... sẽ thoải mái hơn... sẽ không thấy hổ thẹn với lòng mình... sẽ không mệt mỏi khi phải che giấu toàn bộ cảm xúc và suy nghĩ thật như thế... sống như Candy ư? Sakura không thể nào tưởng tượng nổi chuyện mình sẽ sống như thế!!! Quá khó khăn với 1 người luôn chân thành với cảm xúc thật như cô. Quá khó khăn với 1 người luôn thẳng thắn như cô... Sakura biết mình không thể giống như Candy. Nhưng cô vẫn nghĩ, như bản thân mình đang sống thì hạnh phúc hơn khi phải sống giả tạo đến thế! Cô chợt thấy tự hào khi mình có thể sống như chính bản thân mình muốn. Sống với chính bản chất thật của mình.

_Tớ ..._ Candy bỗng không biết phải nói gì. Cô ngỡ ngàng trước phản ứng của Sakura. Che giấu cảm xúc... đó đã trở thành 1 phần của bản thân cô. Sống bằng chiếc mặt nạ vô cảm đã trở thành thói quen của Candy. Candy thật sự không hiểu, vì sao khi Candy sống giả tạo, sống giả dối với bản thân mình như vậy mà Candy cũng không hề cảm thấy có chút kì lạ nào.Trong lúc này, ngay lúc này, Candy mới nhận ra...có lẽ bản thân cô không cho phép mình yếu đuối trước mặt ai khác. Khóc trước mặt 1 người nào đó là chuyện không thể tưởng tượng. Lòng tự trọng, lòng tự tôn của Candy quá cao, quá cao để có thể tỏ ra yếu đuối trước mặt bất cứ người nào khác ngoài bản thân mình. Và như thế, khóc 1 mình, mãi mãi chỉ biết khóc 1 mình cùng với bóng tối, ôm mọi nỗi đau vào lòng, ôm tất cả nỗi niềm vào tâm hồn. Dẫu biết rằng sống như thế rất khổ sở... nhưng... cô sợ... sợ 1 ngày nào đó... khi mình tỏ ra yếu đuối trước mặt mọi người, người ta sẽ cười nhạo, sẽ chế giễu cô... và lúc ấy... cô sẽ không thể nào ngửng cao đầu như cô vẫn sống... và lúc ấy... khi cô yếu đuối dựa vào 1 người nào đó... nếu người ấy rời xa cô, cô sẽ không thể nào đứng vững trên đôi chân của mình nữa... Candy không cho phép bản thân mình yếu đuối như thế. Thật quá nhục nhã!! Thà cô độc, thà chỉ có 1 mình, Candy vẫn chấp nhận ôm lấy cái mặt nạ vô cảm ấy để tiếp tục tồn tại trong cuộc đời tàn nhẫn này...

..................chỉ để tồn tại...........

Sakura nhìn Candy hồi lâu, không biết phải nói sao nữa. Candy cũng im lặng không lên tiếng. Điều đó khiến không khí trong căn phòng càng ngày càng nặng nề. Thật khó chịu! Sakura vốn quá thẳng thắn, trái ngược hoàn toàn với Candy. 1 con người chẳng mấy khi sống thành thật với cảm xúc của riêng mình. Sự tương phản ấy đôi khi lại khiến người ta ngẫm ra được nhiều điều. Sakura cúi đầu, thận trọng nói:

_ tớ xin lỗi!_ 1 lời xin lỗi vô cùng chân thành được thốt ra từ miệng Sakura, khuôn mặt cô đầy vẻ ăn năn, hối hận.

_ không... không phải lỗi của cậu..._ Candy nói nhỏ_ thật sự là cậu nói rất đúng... quá đúng... khiến tớ không thể nói được gì cả... đó là sự thật không thể nào phủ nhận... thật sự là không biết từ bao giờ... khuôn mặt của tớ đã gần như đóng băng mọi trạng thái biểu lộ cảm xúc trước mặt người khác... chỉ trừ 1 vài người... 1 vài người quá thân thiết... khiến tớ buộc phải gỡ bỏ bộ mặt ấy ra... 1 cách ngẫu nhiên... 1 cách mà ngay cả bản thân tớ cũng không phát hiện... _ ... như anh Kid chẳng hạn_ Sakura mỉm cười._ cậu rất sống động... rất sống động trước mặt anh Kid... như những cô nàng bình thường cùng tuổi... nhưng lại quá ư tĩnh lặng trước mặt người khác... ngay cả tớ,cậu cũng đối xử như thế... khiến tớ thấy bất bình...thấy bất công.... tớ ghét sự thiên vị... đặc biệt là sự thiên vị dành cho anh Kid... tớ luôn thấy mình thua kém, không thể nào sánh bằng anh ấy...

_ Ừ! Nhưng cậu rất thẳng thắn... tớ không thể như cậu được_ Candy nói với giọng buồn buồn.

_ sao lại không chứ?Cậu có thể làm được tất cả, cậu không biết sao? Cậu không giống như tớ..._ Sakura ngạc nhiên_ tớ biết mình không mạnh mẽ như cậu... tớ quá bình thường... quá tầm thường so với cậu... Candy à... _ Sakura thú nhận_ khi chưa được gặp cậu... tớ đã ghét cay ghét đắng cậu !!!!! Cậu dành hết tất cả sự quan tâm của Kid, khiến anh trai tớ trở thành kẻ ngẩn ngơ, lâu lâu hành động thật điên rồ... khác hẳn với phong cách của anh- 1 người trầm lắng, lạnh lùng, bình tĩnh... luôn cư xử đúng mực. Cậu đã biến anh trai thân yêu nhất của tớ thành 1 kẻ ngốc!!!!! Nhưng mà... cậu quả nhiên là xứng đáng với những thay đổi của Kid... cậu là người duy nhất tớ công nhận. Cậu có hiểu không?_ Sakura nắm chặt 2 bàn tay của Candy.

_ Ừ!! Tớ nghĩ là tớ hiểu!_ Candy gật đầu, tránh nhìn vào ánh mắt của Sakura_ nhưng... tớ không biết chắc được, tớ có thật sự xứng đáng với niềm tin của cậu không đâu!!! Tương lai... là 1 điều không ai có thể nói trước...._ Candy nói, đôi mắt như hướng về 1 khoảng trắng vô định...

_ Không đâu!!!!!! Cậu chắc chắn sẽ ở bên anh Kid!!! ở bên Kid là vị trí của cậu!!!!_ Sakura khẳng định chắc nịch!_ bởi vì tớ đã quyết định như thế, nên chắc chắn sẽ là như thế!!!!!

_ Cậu buồn cười quá đi !! Sakura à!!_ Candy nở 1 nụ cười thật tươi_ cậu có phải thần thánh gì đâu mà...

_ Oa!! Cậu cười rồi nà!!_ Sakura nháy mắt_ tớ là trời đấy nhé!!! Cậu đừng có khinh tớ đó nha! Cậu cứ cười như thế chẳng phải tốt hơn sao? Cậu cười đẹp lắm! Mê hồn luôn ấy!

_ Hì!! _ Candy mỉm cười, cố che đi vẻ mặt đang ngượng ngùng.

_ Nào!!! Bây giờ thì đi ngủ thôi, tiểu thư ạ!!!!_ Sakura kéo Candy nằm xuống_ Ngủ ngon nhé!!!!!

_ Ừ!!

...1 ngày mới bắt đầu...

Candy mở mắt. Đang cố nhớ ra là mình đang ở đâu. À, New York. Nhà của Kid. Phòng của Sakura. Bật dậy, Candy nhìn xung quanh. Sakura vẫn đang nằm ngủ ngon lành. Khuôn mặt trong sáng như thiên thần. Giống như Kid vậy. Candy mỉm cười thật khẽ, rồi mở cửa thật nhẹ, bước ra khỏi phòng, không gây 1 tiếng động nào để tránh đánh thức Sakura. Bước ra vườn cây, cái lành lạnh của không khí khiến Candy run lên 1 cái. Cảm giác này... thật là khoan khoái! Candy dạo bước trong vườn, hít thở không khí trong lành mát rượi, cảm giác cả thân thể nhẹ hẫng... như được trút bỏ toàn bộ ưu phiền chất chứa trong lòng... bỗng dưng, 1 cánh tay rắn chắc từ phía sau vươn ra, bịt lấy miệng Candy!!!!!!! Candy trợn tròn mắt, cố gắng vùng vẫy nhưng không thể thoát ra được!!! 2 tay của Candy đã bị khóa chặt!!!!!!!! Ngạc nhiên!! Hốt hoảng tột độ!!!!!! Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này??!!!!!!!!!!!!! Candy cố gắng lấy lại bình tĩnh, suy nghĩ phải làm gì thì... nghe tiếng cười khúc khích quen thuộc!!!!!!

_ AAAA!! Đau!!!!!!_ Kid kêu lên,khuỵu gối!!! mặt nhăn nhúm lại khổ sở!!

_ Cái anh này!!!!!!Quá đáng vừa vừa thôi chứ!!!!!!!!_ Candy nhíu mày, tỏ ra giận dữ!!!

_ Hì!!!! xin lỗi mà!!!! Đùa tí thôi mà!!!!!! _ Candy nháy mắt_ Em đá anh 1 cái đau điếng còn gì!!!!!!! Hix!!! Chân anh bầm thì chết!!!!!

_ Cho anh chết!!!!!_ Candy lườm 1 cái thật đáng yêu!!!! _ ai bảo anh dọa người ta!!! đáng đời!

_ Hix!! Em làm gì mà ghê thế!!!!!! Thế hóa ra em sợ thật à? Lúc đó không thấy em phản ứng gì cả à!! Hì!! Chắc em sợ đến đông cứng luôn ấy nhỉ? haha!!Ặc!haha!!_ Kid cố nín cười, nhưng có vẻ nỗ lực của anh không thành công, anh cười đến ho sặc sụa.

_ anh mắc lỡm đấy à?_ Candy nhếch mép_ em chỉ đang suy nghĩ xem sẽ dùng chiêu gì để đối phó thôi!!! May là em kịp thời phát hiện ra là trò đùa của anh, nếu không bây giờ chắc anh đã vào viện nằm rồi đấy cưng ạ!!!

_ anh sợ rồi! Em không cần phải nói nữa đâu!!! _ Kid nhăn mặt_ thật là đáng sợ quá đi mất!!_ Kid giả vờ thốt lên.

_ Biết sợ thì lần sau nhớ chừa ra, đừng có ngốc nghếch mà đụng vào em như thế nữa!!!!_ Candy hùa theo, nói với giọng điệu đầy kênh kiệu.

_ trời ơi!! Em làm kiêu trông đáng yêu phát sợ luôn ấy!!!!!!!_ Kid lại tiếp tục đùa_ Lại đây cho anh nựng cái nào!!!!

_ Eo!! Cái tên biến thái này!!! Tránh xa xa em ra!!!!! Khiếp quá!!!!_ Candy tinh quái chạy đi chỗ khác, miệng đáp lại.

_ Sao em nỡ nói người baby ngây thơ như anh thế chứ?

_ ôi!!!!! Em còn baby hơn anh mà!_ Candy nháy mắt_ Kid nhỉ??

_ Không!!!! Anh baby hơn!!!!_ Mặt phụng phịu.

_ Em hơn chứ!!!!!!_ Candy liếc nhìn.

_ ANH!!!!! Anh chứ!!!!!_ Kid lắc lắc đầu_ anh cao hơn em, anh đẹp trai hơn em, anh nam tính hơn em mà!!! _" anh cao hơn em, anh đẹp trai hơn em, anh nam tính hơn em mà!!!"_ Candy nhại lại, giọng đầy giễu cợt_ vâng!! anh hơn em mấy khoản đó thì làm sao baby bằng em được chứ?

_ Hix!! Thế thì thôi!! Không chơi với em nữa!!!_ Kid giả vờ giận dỗi.

_ Mẹ ơi!!!!!! Ba ơi!!!!!!!!! Ra xem anh Kid làm nũng với Candy này!!!!!! Haha!!


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .